Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Khỏi

CHUYỆN XE TRỞ LỒNG RẮN ĐỘC BỊ ĐỔ GIỮA PHỐ
Phần III: Tai qua nạn khỏi…
Đứa bé vì được giáo dục rất tốt. Bé đã hứa là ngứa sẽ không gãi . Thế là dù bị rất ngứa bé vẫn không gãi. Vì thế bác sĩ Cường đã cứu sống kịp thời bệnh nhân. Dù bị bác bảo vệ mắng te tua một trận vì dám lấy biển dẫn luồng gửi xe của bác ấy để ghi vào đó Bác sĩ Cường, đeo vào ngực cho bệnh nhân nhìn thấy cả không kịp thời gian. Cổng bệnh viện thì bị một phen nháo nhào xe xe, pháo pháo.

Biển

 Chương I:    Ký ức tuổi thơ
                     Anh Hà, con trai bác tôi là một người đàn ông rất tuyệt vời. Dáng người anh cân đối, khỏe mạnh. Tính tình cởi mở, chân thành. Học vấn thì rất uyên bác. Anh là hình tượng người anh trai mẫu mực trong tôi. Những dịp nghỉ phép anh thường ghé qua nhà thăm lũ em nhỏ ngốc nghếch của mình. Anh luôn tranh thủ giáo dục tôi về truyền thống yêu nước và hiếu học , làm kinh tế giỏi của dòng họ Lê. Anh coi đó là trách nhiệm của người làm anh. Bởi ba tôi đã qua đời từ khi tôi rất nhỏ. Vì thế trong mắt tôi anh luôn lớn lao và vĩ đại nhất.

Tôi

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương II: Gia đình bác tôi
                     Anh tôi học giởi lắm! Mà gia đình bác tôi ai cũng học giỏi. Các anh luôn là tấm gương cho con em các gia đình khác trong dòng họ noi theo. Vì dòng họ Lê nhà tôi có truyền thống hiếu học từ lâu đời nổi tiếng của làng mà.

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương III: Anh Hà và chị Hương
                     Năm anh Hà tôi thi vào học viện quân y và đỗ thủ khoa. Cả nhà mừng rỡ. Ước mơ của anh là hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước và chữa bệnh cứu người. Bác tôi  vốn rất hài lòng về người con trai ưu tú và rất có lễ độ này.
                     Tốt nghiệp đại học với tấm bằng suất sắc. Nhà trường muốn giữ anh lại làm giảng viên. Nhiều viện quân y muốn mời anh về công tác . Nhưng anh viết đơn tình nguyện ra đảo Trường Sa công tác . Đã có  rất nhiều sự ngỡ ngàng của bạn bè, người thân và đồng nghiệp. Khi được hỏi,  anh chỉ mỉm cười nói rằng: Anh xin đến đó công tác chỉ đơn giản là đồng bào và chiến sỹ nơi ấy đang rất cần bác sĩ. Và  anh còn muốn gây một tiếng vang thức tỉnh nhiều người khác. Đừng chỉ chăm lo cuộc sống cơm, áo, gạo tiền cho riêng mình. Hãy biết hiến dâng cho đất nước.

Làng

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương IV: Chuyện sau lũy tre làng
                     Bố chị Hương cũng mất sớm, mẹ chị trước đây là một chiến sĩ biệt động trung kiên. Trong một lần vượt qua mưa bom, bão đạn để báo tin mật cho chỉ huy quân ta. Mẹ chị bị hơi bom ép làm cho mất toàn bộ hai hàm răng. Nói năng khi không có răng giả trở lên rất khó nghe. Rồi trong lần đưa dấu cán bộ trong rừng sâu. Mẹ chị mất hết giấy tờ tùy thân. Đồng đội chết gần hết. Mẹ chị nghĩ mình còn sống, được nhìn thấy cảnh đất nước thái bình độc lập là may mắn hạnh phúc lắm rồi. Đất nước sau chiến tranh lại rất nghèo. Điều kiện thông tin liên lạc rất hạn chế. Việc làm lại giấy tờ trở nên rất khó khăn. Thế là bà Chẳng quan tâm đòi hỏi gì nữa….

Xa

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương V: Kẻ thứ ba xấu xa
                     Họ vẫn yêu nhau, và kiên trì thuyết phục gia đình. Mọi người đã có ý xuôi xuôi vì xúc động trước tình cảm chân thành họ dành cho nhau. Lại thấy chị Hương vừa rất nết na thùy mị, lại dịu dàng đoan chính. Thì hỡi ơi, tai họa ập đến. Chị bạn thân của chị Hương mới từ Sài Gòn ra lại đem lòng yêu say đắm anh Hà. Chị ấy mê mẩn anh bác sĩ quân y nghèo nhưng luôn học giỏi, đẹp trai và phong độ đàng hoàng. Chị cho rằng anh sinh ra là dành cho chị. Chỉ có người xinh đẹp, học thức, và giàu có như chị mới xứng đáng với anh. Chỉ có những người có học thức và địa vị ngang bằng nhau như chị với anh Hà mới có cơ sở của một tình yêu bền vững. Tình cảm của anh Hà dành cho chị Hương chỉ là thứ tình cảm nhất thời hồ đồ của tuổi trẻ.

yêu

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương VI: Sự đổ vỡ của tình yêu
                     Dù bị gia đình ép buộc, chị Hương và Anh Hà vẫn kiên quyết ở bên nhau. Một mặt họ kiên trì thuyết phục gia đình. Một mặt họ âm thầm chuẩn bị tiền để hai người đi trốn đến một nơi xa. Anh Hà thì mới từ hải đảo xa xôi về, tiền nong có nhiều nhặn gì? Còn chị Hương tuy ở nhà mở hiệu may đã lâu, nhưng mà là  để có tiền phụ giúp mẹ nuôi em ăn học. Vì thế số tiền chị có cũng chẳng đáng là bao. Hai con người đáng thương ấy, lại càng yêuthương nhau sâu đậm hơn trong khó khăn. Ai tách họ ra, đúng là một tội ác!...