Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Khỏi

CHUYỆN XE TRỞ LỒNG RẮN ĐỘC BỊ ĐỔ GIỮA PHỐ
Phần III: Tai qua nạn khỏi…
Đứa bé vì được giáo dục rất tốt. Bé đã hứa là ngứa sẽ không gãi . Thế là dù bị rất ngứa bé vẫn không gãi. Vì thế bác sĩ Cường đã cứu sống kịp thời bệnh nhân. Dù bị bác bảo vệ mắng te tua một trận vì dám lấy biển dẫn luồng gửi xe của bác ấy để ghi vào đó Bác sĩ Cường, đeo vào ngực cho bệnh nhân nhìn thấy cả không kịp thời gian. Cổng bệnh viện thì bị một phen nháo nhào xe xe, pháo pháo.

Biển

 Chương I:    Ký ức tuổi thơ
                     Anh Hà, con trai bác tôi là một người đàn ông rất tuyệt vời. Dáng người anh cân đối, khỏe mạnh. Tính tình cởi mở, chân thành. Học vấn thì rất uyên bác. Anh là hình tượng người anh trai mẫu mực trong tôi. Những dịp nghỉ phép anh thường ghé qua nhà thăm lũ em nhỏ ngốc nghếch của mình. Anh luôn tranh thủ giáo dục tôi về truyền thống yêu nước và hiếu học , làm kinh tế giỏi của dòng họ Lê. Anh coi đó là trách nhiệm của người làm anh. Bởi ba tôi đã qua đời từ khi tôi rất nhỏ. Vì thế trong mắt tôi anh luôn lớn lao và vĩ đại nhất.

Tôi

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương II: Gia đình bác tôi
                     Anh tôi học giởi lắm! Mà gia đình bác tôi ai cũng học giỏi. Các anh luôn là tấm gương cho con em các gia đình khác trong dòng họ noi theo. Vì dòng họ Lê nhà tôi có truyền thống hiếu học từ lâu đời nổi tiếng của làng mà.

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương III: Anh Hà và chị Hương
                     Năm anh Hà tôi thi vào học viện quân y và đỗ thủ khoa. Cả nhà mừng rỡ. Ước mơ của anh là hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước và chữa bệnh cứu người. Bác tôi  vốn rất hài lòng về người con trai ưu tú và rất có lễ độ này.
                     Tốt nghiệp đại học với tấm bằng suất sắc. Nhà trường muốn giữ anh lại làm giảng viên. Nhiều viện quân y muốn mời anh về công tác . Nhưng anh viết đơn tình nguyện ra đảo Trường Sa công tác . Đã có  rất nhiều sự ngỡ ngàng của bạn bè, người thân và đồng nghiệp. Khi được hỏi,  anh chỉ mỉm cười nói rằng: Anh xin đến đó công tác chỉ đơn giản là đồng bào và chiến sỹ nơi ấy đang rất cần bác sĩ. Và  anh còn muốn gây một tiếng vang thức tỉnh nhiều người khác. Đừng chỉ chăm lo cuộc sống cơm, áo, gạo tiền cho riêng mình. Hãy biết hiến dâng cho đất nước.

Làng

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương IV: Chuyện sau lũy tre làng
                     Bố chị Hương cũng mất sớm, mẹ chị trước đây là một chiến sĩ biệt động trung kiên. Trong một lần vượt qua mưa bom, bão đạn để báo tin mật cho chỉ huy quân ta. Mẹ chị bị hơi bom ép làm cho mất toàn bộ hai hàm răng. Nói năng khi không có răng giả trở lên rất khó nghe. Rồi trong lần đưa dấu cán bộ trong rừng sâu. Mẹ chị mất hết giấy tờ tùy thân. Đồng đội chết gần hết. Mẹ chị nghĩ mình còn sống, được nhìn thấy cảnh đất nước thái bình độc lập là may mắn hạnh phúc lắm rồi. Đất nước sau chiến tranh lại rất nghèo. Điều kiện thông tin liên lạc rất hạn chế. Việc làm lại giấy tờ trở nên rất khó khăn. Thế là bà Chẳng quan tâm đòi hỏi gì nữa….

Xa

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương V: Kẻ thứ ba xấu xa
                     Họ vẫn yêu nhau, và kiên trì thuyết phục gia đình. Mọi người đã có ý xuôi xuôi vì xúc động trước tình cảm chân thành họ dành cho nhau. Lại thấy chị Hương vừa rất nết na thùy mị, lại dịu dàng đoan chính. Thì hỡi ơi, tai họa ập đến. Chị bạn thân của chị Hương mới từ Sài Gòn ra lại đem lòng yêu say đắm anh Hà. Chị ấy mê mẩn anh bác sĩ quân y nghèo nhưng luôn học giỏi, đẹp trai và phong độ đàng hoàng. Chị cho rằng anh sinh ra là dành cho chị. Chỉ có người xinh đẹp, học thức, và giàu có như chị mới xứng đáng với anh. Chỉ có những người có học thức và địa vị ngang bằng nhau như chị với anh Hà mới có cơ sở của một tình yêu bền vững. Tình cảm của anh Hà dành cho chị Hương chỉ là thứ tình cảm nhất thời hồ đồ của tuổi trẻ.

yêu

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương VI: Sự đổ vỡ của tình yêu
                     Dù bị gia đình ép buộc, chị Hương và Anh Hà vẫn kiên quyết ở bên nhau. Một mặt họ kiên trì thuyết phục gia đình. Một mặt họ âm thầm chuẩn bị tiền để hai người đi trốn đến một nơi xa. Anh Hà thì mới từ hải đảo xa xôi về, tiền nong có nhiều nhặn gì? Còn chị Hương tuy ở nhà mở hiệu may đã lâu, nhưng mà là  để có tiền phụ giúp mẹ nuôi em ăn học. Vì thế số tiền chị có cũng chẳng đáng là bao. Hai con người đáng thương ấy, lại càng yêuthương nhau sâu đậm hơn trong khó khăn. Ai tách họ ra, đúng là một tội ác!...

Buộc

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương VII: Cuộc hôn  nhân ép buộc
                     Sắp đến ngày cưới, anh Hà điên cuồng chống phá và kiên quyết bỏ nhà ra đi. Bất đắc dĩ, bác trai và anh Khoa con trưởng bác túm anh lại và trói anh vào cột nhà. Khi anh suýt chạy thoát thì lại bị người nhà bắt được, trói anh lại và nhốt vào buồng khóa trái của lại. Anh Hà thoát được dây trói, đập cửa ùm ùm. Tiếng kêu van,và đập cửa vang động cả một góc xóm nghèo. Mọi người thì thào bảo nhau, nhà đó sắp có đám cưới nhà như có đám tang! Ngượng với bà con hàng xóm, gia đình bác bèn đổ rượu vào mồm cho anh uống đến say mèm, buộc chặt chân tay vào hai phía đầu giường. Tưởng đã được yên. Nhưng tình yêu trong trái tim anh cho anh sức mạnh thần kỳ. Khi anh suýt nhảy qua cửa sổ trốn thoát thì anh lại bị bắt lại.

Tồn

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương VIII: Cuộc chiến sinh tồn
                     Bạn anh Hà, là anh Đông được anh nhờ cầm tiền vả lo giúp việc đi trốn của hai người. Thấy đám cưới diễn ra bình thường. Thế là anh đã ung dung ra nước ngoài sinh sống đem theo hết tiền bạc của cả Hà và chị Hương. Vì anh ấy cũng đang rất cần số tiền ấy để mưu sinh nơi đất khách quê người…. Anh Hà không còn một đồng xu dính túi để đi tìm chị Hương. Anh cũng không biết phải đối mặt và giải thích với chị Hương thế nào? Trong con mắt của những người dân quê nghèo ấy, anh Hà đã là người có vợ, có con. Chắc chị Hương đã giận anh Hà và đau khổ nhiều lắm. Không biết chị ấy đã sống những năm tháng cơ cực ấy thế nào? Với một cái bàothai đôi đang lớn dần trong bụng, không đồng xu dính túi, không chỗ dựa. Thật cơ cực cho chị ấy quá! …

Bày

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương IX: Sự thật được phơi bày
                     Mười hai tháng sau ngày anh Hà bị người phụ nữ kia lừa uống rượu say để gài bẫy. Chị ấy hạ sinh một bé gái xinh đẹp và kháu khỉnh. Nhưng cháu bé chẳng giống ai trong ba đời của dòng họ Lê cả. Ai cũng biết, sau lần đó. Anh Hà chưa từng gặp mặt riêng chị ấy. Mọi người tái mào, tái mặt.  Nhưng vì danh dự gia đình. Không muốn cái gia đình nề nếp, gia phong và có phần danh giá này lại trở thành chuyện đàm tếu cuả thiên hạ. Họ đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Cả nhà cũng biết đã mắc lỗi lớn với cuộc đời anh Hà và chị Hương. …

Đảo

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương X: Tài năng xuất chúng của anh lính đảo
                     Nhiều bệnh nhân nặng được đưa vào đất liền cứu chữa bằng máy bay nhưng vẫn bị chết. Bệnh nhân nghèo, hay nặng hơn không đưa đi được nằm chờ chết trên đảo lại được anh cứu sống bằng những thiết bị y tế đơn sơ. Anh trở thành vị anh hùng cứu tinh trên đảo.

Đảo đá

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XII: Huyền thoại sống trên đảo đá
                     Nói về nơi đảo xa, tuy chưa một lần quay lại đảo. Anh cũng từ chối mọi thông tin liên lạc với mọi người trên đảo. Vì chính họ đà từ chối anh trước. Nhưng tại nơi đảo xa đầy nắng và gió ấy. Anh vẫn và mãi mãi được coi như một vị anh hùng. Một biểu tượng cho lòng dũng cảm, sự cống hiến và hi sinh cho đất nước. Các câu chuyện về bác sĩ quân y Lê Hà được kể đi kể lại nhiều lần trong chương trình giáo dục tân binh, và trong các buổi sinh hoạt văn nghệ. Được truyền tụng trong nhân dân trên đảo như những câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại. 

Lính

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XIII: Tình yêu bất diệt trong trái tim người lính
                     Hàng đêm anh Hà vẫn ngủ với cái áo len chị Hương đan tặng ngày nào . Dù mùa đông rét mướt hay mùa hạ oi ả, anh vẫn ôm kỷ vật của tình yêu đó mỗi khi đi vào giấc ngủ. Giờ nó đã sờn cũ, nhưng với anh nó vẫn là một báu vật thiêng liêng. Những ca mổ nặng, những tình huống nguy nan. Chỉ cần có nó ở bên là anh có thêm muôn vàn sức mạnh. Đó mới là người vợ của anh. Là người bạn đời chung thủy và tin cậy của anh. Còn cô ta, vợ anh. Vẫn đẹp long lanh và đầy quyền quý, nhưng anh chưa một lần động vào!  Có người nói anh bị điên!? Bị dở hơi?!  Bị hâm hấp?! Nhưng anh mặc kệ, anh đã vô cảm với thế giới xung quanh mình từ bao giờ không ai biết. Chỉ biết bác sĩ Lê Hà là người như thế thôi. Nhưng mà không ai trong bệnh viện không kính trọng tài năng suất chúng về y thuật và tinh thần hết lòng cứu chữa bệnh nhân của anh. Họ thì thầm với nhau rằng: Có khi anh là Hoa Đà tái thế?!

Ân


CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XIV: Ân hận dày vò
                     Gia đình tôi trải qua nhiều biến cố lớn, tôi mắc bệnh nặng, phải đến chỗ anh chữa trị. Tôi thấy anh tôi nhìn như chiếc lá vàng héo sắp bị rơi rụng. Gương mặt anh đầy những nét vô cảm và vô  vọng. Trông anh già trước cả hai chục tuổi . Tôi biết anh tôi sắp không chịu đựng nổi vì thiếu vắng chị Hương. Tôi quyết tâm phải  khỏi bệnh. Tôi nhất định phải tìm chị Hương về cho anh. Cũng là làm cho lòng tôi thanh thản và thôi ray rứt mỗi khi nghĩ về chị Hương.

Kiếm

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XVI: Hành trình tìm kiếm
                     Sức khỏe khá lên, tôi đi tìm chị Hương. Người làng nói chị ấy đi đâu từ hơn chục năm nay. Không ai biết tin tức gì. Tôi không tin con người rất giàu tình cảm ấy lại có thể rời xa người mẹ thân yêu , và người em trai yêu quý hơn chục năm trời. Dù bất cứ lý do gì cũng không thể như thế. Nhất định họ có mối liên hệ với nhau. Sau khi dò la khắp  nơi từ người nông dân đến các người kinh doanh nhỏ ở các chợ búa. Tôi được biết cứ đến thứ sáu hàng tuần, mẹ chị Hương thường hay mua nhiều rau củ quả. Đa phần là đồ ăn khô để ăn dần. Tôi đoán ngay đó có thể là đồ ăn tiếp tế cho chị Hương. Thế là mất hơn một tháng trời mật phục, tôi cũng biết chắc bác ấy âm thầm đem những thứ đồ ăn lỉnh kỉnh đi đâu đó vào các buổi chiều cuối tuần. Khi về bà thường rất vui và chẳng có gì trở trên xe cả.

Ngờ

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương XVII: Sự thật bất ngờ
                     Theo sự hướng dẫn của người đàn bà phúc hậu, tôi tìm được nhà chị Hương. Thấy dáng chị đang kẻ vẽ để cắt may. Tôi đang định chạy ào vào nhà chào chị, thì mẹ chị vừa chút túi khoai tây cho chị vào góc nhà đi ra. Bà tát bốp vào khuân mặt vẫn còn rất xinh đẹp của chị tôi một cái. Tôi sững lại, vội chui tọt vào vườn quan sắt tình hình. Chẳng biết chuyện gì đang diễn ra trong đó nữa. Căn nhà chị ở nhỏ xíu, trống hoác và chẳng có đồ vật gì quý giá, nhưng rất sạch sẽ và tinh tươm.Tôi thấy bà chỉ mặt chị Phương nói giọng đầy hờn giận. Vì mày mà tao phải trốn chui, chốn lủi và thành con tù, con tội, xấu hổ không dám ngẩng mặt nhìn ai. Tao đã bảo mày, đã như thế thì đừng có đẻ ra hai thằng đó rồi mà. Bây giờ thì một nách hai con giữa đồng không mông quạnh thế này. Thế có khổ cho thân tôi không?...

Báo

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương XVIII: Báo cáo kết quả tìm kiếm tình yêu
                     Biết được điều này, tôi thương chị Hương lắm. Tôi gọi ngay điện về cho bác gái. Nói chị Hương đã sinh cho anh Hà hai đứa con trai đẹp như tranh vẽ.  Giống anh Hà như đúc. Hai đứa rất ngoan và học giỏi. Không hề thù hận gia đình bên nội. Còn chị Hương giờ đã là một cô giáo. Năm nào cũng đi thi giáo viên dậy giỏi. Chị vẫn sống độc thân và vẫn một lòng yêu anh Hà. Ý cháu là anh Hà vẫn là người đàn ông duy nhất trong cuộc đời chị….! Bác gái mắng yêu tôi, ơ hay cái con này! Con trai anh Hà thì phải đẹp và giỏi rồi, thế mà phải nói… Bác vồn vã, hỏi thăm địa chỉ để đến thăm chúng nó, rồi còn đưa chúng về nhận tổ quy tông. Và bác sẽ cầu xin chị Hương tha thứ!... Nó muốn gì bà cũng sẽ cho ! Bác lại xúc động và xót xa ân hận khi nghĩ đến việc đã đối xử tệ hại với chị Hương năm xưa.

Ngào

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương XIX: Sự bù đắp ngọt ngào
                     Có bao nhiêu gà trong nhà Bác Hoan, bác gái tôi mua hết. Không trở được hết lên một chuyến, bác thuê xe và nhờ thêm người trở lên. Rồi bác và bác Hoan tức tưởi đến chỗ nhà chị Hương  ngay, bác sợ chị trốn mất, mang theo cháu nội bác. Bác mong gặp mặt hai đứa cháu nội. Bác đang lo cho con trai sau này không có người hương khói. Giờ thì cầu được ước có. Bác mừng vui khôn tả. Bác cũng rất thương hai cháu nội, mong sớm bù đắp cho chúng nó được giờ phút nào hay giờ phút ấy. Giờ thì bác rất yêu quý, cảm phục và biết ơn chị Hương.

Liêng

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương XX: Tình phụ tử thiêng liêng
                     Rồi anh xin bệnh viện cho một đội về khám chữa bệnh miễn phí cho nhân dân, nơi chị Hương sinh sống và công tác. Địa điểm được đặt ở trường của  hai con trai anh. Hai đứa bé nằm trong một đội được nhà trường cử chăm lo việc nước lôi và hướng dẫn bệnh nhân. Tận mắt chứng kiến người cha tài giỏi, nhân từ và bác ái của mình. Trong lòng  chúng rất yêu thương và tự hào nhưng vẫn còn hờn giận. Tại sao bố lại bỏ rơi mẹ chúng ? Lại còn đi lấy một cô gái giầu có làm vợ? ... Chúng vẫn cự tuyệt việc nhận cha! …

Nặng

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương XXI: Tình sâu nghĩa nặng
                     Mẹ chị Hương bảo anh Hà không cần hỗ trợ tiền ăn học cho em trai chị Hương nữa. Thì ra người vô danh, hàng tháng vẫn gửi tiền sinh hoạt phí cho em trai chị Hương là anh Hà. Không tìm được chị Hương, Anh thay chị chăm sóc em trai chị. Ngày xưa chị ấy cũng đã nghỉ học giữa chừng. Đi làm kiếm tiền giúp mẹ lo cho cậu ấy ăn học. Bố chị Hương đã mất, mẹ chị Hương thì chịu nhiều di chứng từ chiến trường nên sức khỏe yếu. Mất hết giấy tờ, không được hưởng chế độ đãi ngộ của nhà nước. Cuộc sống ở cái làng quê nghèo nàn ấy chỉ dựa vào sức lao động trên đồng ruộng. Chả trách vì thế nhà chị Hương rất nghèo. Giờ chị Hương vì chuyện với anh mà bỏ làng đi biệt tích. Anh thay chị chu cấp tiền ăn học cho em trai chị ấy là chuyện đương nhiên.

Đồng đội

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XXII: Nghĩa tình đồng đội
                      Em trai chị Hương học rất giỏi. Ước mơ duy nhất là được tiếp bước cha anh. Trở thành chiến sĩ quân đội nhân dân, phục vụ đất nước. Mẹ chị ủng hộ ước mơ của cậu con trai. Dù biết đó là con đường đi không bằng phẳng với con trai bà. Vì bà hiện giờ đã mang tội mạo nhận cán bộ cách mạng, … có tiền án, lý lịch không trong sạch. Nhưng bà vẫn động viên con theo đảng, theo nhà nước. Đất nước này còn rất nhiều những con người anh dũng chỉ biết hi hinh vì đất nước. Không  thể vì một tên chủ tịch xã tiểu nhân, bỉ ổi mà làm bà mất đi niềm tin với đảng, với chính quyền cách mạng.

Đồng đội

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XXII: Nghĩa tình đồng đội
                      Em trai chị Hương học rất giỏi. Ước mơ duy nhất là được tiếp bước cha anh. Trở thành chiến sĩ quân đội nhân dân, phục vụ đất nước. Mẹ chị ủng hộ ước mơ của cậu con trai. Dù biết đó là con đường đi không bằng phẳng với con trai bà. Vì bà hiện giờ đã mang tội mạo nhận cán bộ cách mạng, … có tiền án, lý lịch không trong sạch. Nhưng bà vẫn động viên con theo đảng, theo nhà nước. Đất nước này còn rất nhiều những con người anh dũng chỉ biết hi hinh vì đất nước. Không  thể vì một tên chủ tịch xã tiểu nhân, bỉ ổi mà làm bà mất đi niềm tin với đảng, với chính quyền cách mạng.

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương XXIII: Tấm lòng người chiến sĩ
                     Tại bệnh viện, anh tôi được đề bạt lên chức giám đốc bệnh viện. Anh không đồng ý vì muốn dành nhiều thời gian hơn cho ba mẹ con chị Hương. Nhưng vì anh đã rất nhiều lần từ chối việc làm trưởng khoa của bệnh viện. Cũng vì muốn có thêm thời gian đi tìm chị Hương. Và anh muốn được làm ở nơi nguy hiểm và vất vả nhất của bệnh viện. Mọi người có gia đình, người thân. Còn anh, anh chẳng có gì cả. Chỉ là trái tim cô đơn trong căn phòng lạnh giá. Nỗi nhớ, nỗi đau vẫn quằn quại trong tim anh hàng đêm. Nếu không may anh không cứu sống được một bệnh nhân nào đó. Người nhà bệnh nhân giận quá đánh chết anh?  Anh cũng cam lòng. Nếu anh mắc sai lầm trong cấp cứu, làm bệnh nhân bị chết. Anh sẽ mang tội. Anh xin chịu hết. … Bị như thế, với anh lại là sự giải thoát. Vì anh là người có tội. Anh đã làm khổ chị

Ác

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XXIV: Kẻ ác vẫn là kẻ ác
                     Trong lòng tôi lại nảy sinh một lỗi lo, nếu anh trở thành giám đốc bệnh viện. Chỉ sợ chị vợ anh lại tham cái danh hão mà không chịu ly dị anh thì rắc rối. Ngày xưa, chị ấy từng ham làm vợ một bác sĩ quân y tốt nghiệp thủ khoa. Mà đã bất chấp đạo lý, cài bẫy cướp đi người yêu của bạn thân mình. Hủy diệt cả tâm hồn và một quãng đời tươi đẹp của anh Hà và Chị Hương. Chị ấy cũng hứng chịu hậu quả về một cuộc hôn nhân có danh mà không có thực. Tuổi xuân vùn vụt trôi qua. Chính chị cũng tự biến mình thành một nạn nhân. Chị cũng đang khát khao có một tình yêu đích thực cho cuộc đời mình. Nhưng mà giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Tôi không nghĩ chị ấy sẽ dễ dàng buông tha anh Hà như lời chị ấy tuyên bố. Nghĩ đến chuyện này tôi lo lắm. Ngày xưa hai anh chị ấy yêu nhau nhiều đến vậy. Thế mà chị ấy đã tách được họ ra. Trở thành vợ hợp pháp của anh….

Chị hương

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XXV: Phía gia đình chồng chị Hương
                     Còn về phía nhà chồng chị Hương, dù rất yêu thương chị Hương nhưng họ cũng đành khuyên con trai mình ly dị. Bắt anh đi lấy vợ khác để sinh con nối dõi. Họ nhận chị Hương làm con nuôi, nhận con chị ấy là cháu nuôi. Thật ra, chị Hương chưa một ngày làm con dâu họ đúng nghĩa. Chị chỉ là  một người con nuôi, em nuôi trong gia đình họ mà thôi.

Vung ấy

CHUYỆN TÌNH CHÀNG LÍNH BIỂN
Chương XXVI: Nồi nào vung ấy
                     Nhưng tôi đã không để điều đó xẩy ra. Tại tôi có chút khả năng. Tại chị Hương là của Anh Hà tôi. Chỉ là của mình anh tôi thôi. Còn hạnh phúc của hai đứa trẻ nữa. Nhất định tôi không thể để anh Điểm là vật cản trở cuối cùng cho hạnh phúc của chị ấy. Dù giờ chị ấy đang mang nặng hàm ơn với anh. Vì anh đã chấp nhận và cưu mang ba mẹ con chị ấy trong lúc khốn khó nhất. Nhưng mà ơn nghĩa thì không thể đổi trả bằng tình yêu được. Hơn nữa anh tôi đã nhận trách nhiệm việc đền ơn anh Điểm. Mà anh Điểm đâu có thiệt thòi gì? Suốt bao năm dài anh đi công tác biền biệt nơi tỉnh xa. Một mình chị chăm sóc, chạy chữa thuốc thang cho cả bố và mẹ anh. Việc ấy cả làng anh đều biết và nức nở tiếng khen. Chị Hương vẫn vất vả tự mình làm việc để có tiền nuôi con nhỏ và đi học lại. Chị không hề lợi dụng anh. Anh không có quyền lấy đi hạnh phúc của cuộc đời chị ấy.

Sinh

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Chương XXVII: Hạnh phúc được hồi sinh
                     Từ đó sớm tối, ngoài thời gian lo cho công việc. Anh Hà, chị Hương cứ xoắn lấy nhau và cùng nhau chăm sóc hai đứa nhỏ. Chị đang bận học tiếp Thạc sỹ ở Hà Nội, anh bận nâng cao trình độ quản lý để đảm nhận tốt vị trí công tác mới. Họ lại yêu nhau như ngày xưa!

Xuyên


            Hang Phương Thiện một thắng cảnh tuyệt vời mà thiên nhiên đã ban tặng cho huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang.  Nằm cách thị xã Hà Giang 7km về phía Nam, đây là nơi có nhiều phong cảnh đẹp tự nhiên rất hấp dẫn như hang Dơi, hang Lăng Cô, hang Phương Thiện.  Hang Phương Thiện là sự kết hợp hài hòa, độc đáo giữa khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng bên ngoài và sự huyền ảo, kỳ bí bên trong.

Phát triển

                 Huyện Vị Xuyên, Tỉnh Hà Giang là một huyện thuộc vùng cao nhưng có rất nhiều tiềm năng phát triển kinh tế, xã hội. Huyện nằm ở trung tâm tỉnh Hà Giang, phía bắc giáp huyện Quảng Bạ,  phía tây giáp tỉnh Vân Nam của nước Trung Quốc và huyện Hoàng Sư Phì. Phía nam giáp huyện Bắc Quang,  phía đông là thành phố Hà Giang và huyện Na Hang thuộc tỉnh Tuyên Quang. 

Sắc

              Khi nghĩ về Hà Giang, mảnh đất địa đầu thiêng liêng của tổ quốc. Người ta nghĩ ngay đến những phong cảnh núi non hùng vĩ, nhớ đến những con đường trập trùng uốn lượn. Hà Giang đã đi vào lòng người với vẻ đẹp của một cao nguyên đá hoang sơ, nguyên thủy mà rất oai hùng, tráng lệ, những phiên chợ tình nhộn nhịp, đầy màu sắc hay khung cảnh nên thơ trữ tình của những đồi hoa mơ, hoa mận. Còn với tôi, khi nghĩ đến Hà Giang tôi lại nhớ đến xôi ngũ sắc mà tôi từng được ăn khi còn ngồi trên ghế của giảng đường đại học.

             Bên ngoài cửa sổ nhà tôi có một cây trứng gà. Mỗi lần phóng tầm mắt qua khung cửa sổ nhỏ tôi lại có những cảm giác bồi hồi khó tả khi nhìn ngắm cây trứng gà của mình. Nhớ khi còn nhỏ, trong sách tập đọc lớp một của mình có chị Võ Thị Sáu anh hùng, tên tuổi của chị gắn liền với một loại cây thiêng, cây lê –ki – ma. Tôi đã hỏi bà, hỏi mẹ về loài cây trong bài hát về chị Võ Thị Sáu anh hùng đã hiên ngang bất khuất hi sinh khi mới mười sáu tuổi này. Mẹ cười lớn và xoa đầu tôi nói: quả lê – ki – ma chính là quả chứng gà con hay ăn và lần nào cũng làm nhoe nhoét ra tay chân, mặt mũi đấy chứ còn quả gì nữa. Trong miền nam họ gọi quả chứng gà là quả lê – ki – ma. Việc ấy cũng giống như họ gọi quả na là quả mãng cầu, quả dứa là trái thơm, … vậy thôi. Kể từ đó tôi có niềm hứng khởi đặc biệt về loài cây này.

Viên

           Mùa hạ đang ạt ào trôi qua. Vậy là cô đã tốt nghiệp đại học cũng đã năm năm rồi. Vẫn độc thân vui vẻ. Khi nghĩ về thời sinh viên, cô không khỏi tiếc nuối về một tình yêu không thành. Để lại trong cô những dư vị nhẹ nhàng, ngọt ngào mà cũng không kém phần cay đắng xót xa. 

Tích

Những hồi ức và kỷ niệm trong trái tim của mỗi người luôn lung linh tỏa sáng nhờ được khoác lên chiếc áo nhiệm màu của thời gian. Ký ức về những năm tháng tuổi thơ trong khu vườn nhỏ với rất nhiều cây trái của gia đình luôn là những kỷ niệm đẹp đẽ nhất trong tâm tưởng của cô. 

Yêu

            Anh thân yêu!
            Giờ này anh ở nơi đâu? Anh đang nghĩ gì? Và làm công việc gì thế ạ? Em thì những ngày này đang rất nhớ anh, em nhớ anh nhiều lắm…
Có vẻ em vừa đi qua một cái vòng tròn lớn trong bão tố. Và giờ em lại trở về điểm xuất phát những ngày chúng ta bên nhau. Những kỷ niệm ngọt ngào, và cả tình yêu, khát vọng khi bên anh giờ vẫn như mới ngày hôm qua. Em lại nhớ anh, em lại khóc, em lại đau khổ đến tan nát cõi lòng khi nghĩ anh đang bên một người phụ nữ nào đó. Có một chút ghen tỵ len lén trong tim. Nhưng mà cuộc đời mà! Em đang muốn giành lại anh từ trong tay bất cứ người phụ nữ nào khác. Điều mà khi xưa em đã không đủ can đảm để làm điều đó. Em đã hèn nhát để tình yêu đi qua trong tiếc nuối và khát khao vô tận.

Miên

       Có người không tin về sự tồn tại của thuật thôi miên. Có người chỉ coi đó là mê tín dị đoan, tà ma quỷ quái. Ngược lại có người tin có thuật thôi miên như tin vào sự tồn tại của mặt trời, mặt trăng trong vũ trụ vậy. Thuật thôi miên nhìn dưới góc độ của khoa học đấy chính là sự tự kỷ ám thị của chính người bị thôi miên. Chính ý nghĩ của người bị thôi miên tác động lên vùng bán cầu đại não của cơ thể người đó rồi điều khiển hành vi của người đó. Ví dụ như người đó phải thức dậy từ 5 giờ sáng ngày mai để kịp một chuyến tàu. Trước khi đi ngủ người đó nhắc đi nhắc lại với mình điều đó. Thế là đúng 5 giờ sáng hôm sau người đó giật mình tỉnh giấc. Mặc dù thông thường người đó thức giấc vào 6 giờ sáng hôm sau. Đó chính là người đó tự thôi miên mình. Khi người thôi miên dùng thuật thôi miên với người bị thôi miên.

Tiếc

Anh ở đâu?
Em nhớ anh!
Nỗi nhớ vô bờ
Suốt miền ký ức.

Thực

            Tình yêu là gì? Mà nó khiến cho nhân loại từ muôn đời nay, từ đông sang tây, từ nam sang bắc cứ mải miết kiếm tìm, săn đuổi và chinh phục gìn giữ. Cuộc sống trở nên thật vô vị và không có sức chiến đấu vươn lên khi người ta không có tình yêu. Tình yêu có sức mạnh cộng hưởng diệu kỳ khiến con người ta đạt được những thành tựu vĩ đại không tưởng. Đôi cánh kỳ diệu của tình yêu đưa con người đến hết miền mới lạ này đến miền mới lạ khác. Nó xoa dịu những nỗi đau của cuộc đời, cho người ta thêm sức mạnh vô địch vượt qua mọi thử thách chông gai. 

Hố

             Ngày xưa, từ ngày xưa lắm. Khi ấy tôi còn là một đứa bé. Và chị gái tôi hay bế tôi sang nhà một chị bạn học chung lớp ở xóm bên chơi. Cái cổng mát rượi bóng cây xanh và sạch sẽ nhà chị ấy là nơi tụ họp của đám trẻ con xóm trên và xóm dưới. Và nơi ấy trong miền ký ức của tôi thân thương như chính góc vườn cổ tích ở nhà tôi vậy. Chị bạn với chị gái tôi là cô gái rất xinh đẹp, giỏi giang, đảm đang và khéo léo. Tôi rất quý chị ấy. Đôi khi còn quý chị ấy hơn cả chị gái tôi. Vì chị luôn ngọt ngào và rất biết lo lắng và chăm sóc cho gia đình cũng như các em của chị ấy. Chị lại không có tính hay ghen tức và tranh giành như chị của tôi.

Sách

          Mỗi quyển sách mở ra cho ta một chân trời mới. Trên cơ sở những tri thức mới mà ta thu lượm được, những ước mơ mới của ta lại được thăng hoa và cất cánh. Ta cảm thấy tự tin, mạnh mẽ và hạnh phúc hơn với những tri thức mới. Sách thật sự là một món ăn tinh thần tuyệt vời cho mỗi người. Trong sách ta thấy có biết bao tri thức quý, những hình mẫu lý tưởng, những giá trị nhân văn cao quý. Sách luôn công bằng với mọi người, dù bạn giàu hay bạn nghèo. Gia cảnh nhà bạn có biến loạn hay bi đát thế nào. Thì sách luôn là người bạn tốt nhất của bạn. Bồi dưỡng tâm hồn cho bạn. Đem đến niềm vui, sự khoái trí cho bạn. Giúp đỡ bạn vượt qua mọi khó khăn, chông gai, thử thách của cuộc đời. Bạn có thể ngược về tuổi thơ tươi sáng và ham hiểu biết khi tìm hiểu về  các loài động thực vật, thiên nhiên cây cỏ

Tục

             Ngày xưa khi còn tuổi niên thiếu. Thầy giáo tôi đã dạy rằng: đã chót thì phải chét! Đã cưỡi lưng hổ thì cố mà cưỡi cho tốt. Đừng bao giờ có ý định nhảy khỏi lưng hổ vì chắc chắn sẽ bị hổ ăn thịt. Thầy còn nói, khi đã làm việc gì dù có sai thì cố mà uốn lắn và sửa chữa. Đừng bao giờ nghĩ mình sẽ làm lại, vì khi ta bắt đầu làm lại thì mình sẽ bị tổn thương hơn là đi tiếp. Việc ấy có vẻ như khá đúng với chuyện tình yêu và  hôn nhân. Khi đã chót lỡ có một quyết định sai lầm. Dù ta có hối cũng sẽ không kịp nữa. Khi ta lỡ kết hôn với một người phụ nữ không phải vì tình yêu, khi tỉnh táo nhận ra sai lầm. Nếu ta làm lại từ đầu. Thì ta nghiễm nhiên đã trở thành người đã qua một lần đò. Và rất khó có được hạnh phúc lần thứ hai, vì những hoài niệm và sự ghen tức, của cuộc hôn nhân trước sẽ ám ảnh người trong cuộc khôn nguôi.

Niệm

Tình yêu của em
Chàng hoàng tử đẹp trai trong giấc mơ tuổi mười sáu
Người đàn ông có trái tim nhân hậu
Anh ở đâu rồi?

Tim tôi

           Anh yêu!
          Những ngày này em thấy nhớ anh quá. Có phải theo câu ca: trai thời loạn, gái thời bình hay không! Giờ em đang sống khá bình yên trong căn nhà thuộc sở hữu riêng của mình. Một công việc kinh doanh của chính mình. Và một dự án đang theo đuổi cũng là của chính mình. Em đang sống đúng như ước mơ thời niên thiếu của mình. Chỉ có điều, xin nói thật với anh là tiền em làm ra chưa nhiều. Cuộc sống vẫn còn những lỗi lo toan, những bức xúc cần có thêm bờ vai để nương tựa, cần một vòng tay để được  trở che. Và em đã rất nhớ anh. Nhớ ngất ngây những phút giây bên anh. Em nhớ anh lắm anh yêu ah. Cả ngày em nhớ, lúc ăn em cũng nhớ, lúc làm việc em cũng nhớ, tối đến  đi ngủ em cũng nhớ. Chẳng biết anh có nhớ và cần đến em nữa không? Còn em, em luôn muốn dành cho anh tất cả những gì tốt đẹp nhất.

Ức

             Ngày tháng cứ vùn vụt trôi. Thế là mình đã ra trường được gần năm năm rồi. Trong năm năm vật lộn, bơi lội cùng dòng đời để lập thân và lập nghiệp như mình hằng mơ ước. Hình như chưa thành công. Mình vẫn không tiền, không tình yêu, không bạn bè và gia đình. Lẽ nào cao nhân thì cứ phải độc hành trên đường đời? Lẽ nào để tạo lên một kỳ tích trong sự nghiệp thì ta phải chịu đựng sự cô đơn? Lẽ nào những người bạn trai, bạn gái  mà ta yêu quý lại trở lên xa lạ khi họ đã kết hôn? Lẽ nào ta vẫn mãi cô đơn? Lẽ nào những khát khao và nuối tiếc về những sai lầm trong quá khứ sẽ vùi chết ta? Lẽ nào ta sẽ không bao giờ gặp được người đó nữa....
              Chuyện xưa như khói như sương. Nhưng đó là những tháng ngày đẹp đẽ nhất của cuộc đời.

             Chúng ta hay dùng từ: bạn bè để chỉ những người bạn. Thật ra nghĩa của hai từ bạn vè bè lại rất khác nhau đấy các bạn ạ. Bạn là những người có rất nhiều điểm chung, sự đồng cảm với ta. Như các cụ xưa từng nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Thông qua cách chọn bạn, người ta có để nhìn ra một phần nhân cách của người đó. Ở trên đời thật là diễm phúc khi có một người bạn:
                                Ra đường vừa gặp bạn hiền
                          Cũng bằng ăn quả đào tiên trên trời.
            Có một người bạn tri ân, tri kỷ thì thật sung sướng chẳng kém gì người bạn đời luôn đồng cam cộng khổ, đầu gối tay ấp với ta. Bạn cũng ở gần bên ta, khi xa thì nhớ, khi rảnh thì đến thăm. Khi khó khăn thì giúp đỡ sẻ chia. Bạn có thể cùng giới, cũng có thể khác giới. Có thể bằng tuổi và cũng có sự chênh lệch tuổi.

Thù

           Ngày đó khi bước chân vào học trung cấp. Lòng tôi đầy rẫy những đổ vỡ đắng cay về sự nghiệp, gia đình và bạn bè. Tôi đã bị cuộc đời vùi sâu xuống đáy, đáy của những gì thuộc về tôi, đáy của những gì tôi muốn tôi cần. Ngay đến cả tính mạng của mình. Tính mạng của tôi cũng đang ở trên đầu sợi tóc vì căn bệnh tiền ung thư ruột mà tôi mắc phải. Nguyên nhân chính là do tôi đã bị căng thẳng suốt một thời gian dài. Những lo lắng, mất mát, đau khổ và hổ thẹn do sự đổ vỡ tan nát của gia đình, đã đẩy cuộc sống của tôi những năm tháng phổ thông trở nên vô cùng bi thảm. Tất cả mọi người xung quanh tôi đều quay lưng đối xử hết sức tàn khốc với tôi. Họ là mẹ, là chị, là bà, là cô dì, chú bác, họ hàng, những người thân quen.

Thư

      Anh yêu!
            Em biết anh là người tự lập, vững vàng và mạnh mẽ. Cuộc sống của anh có thể còn ngập chìm trong những khó khăn, bất công và đàm tếu. Đó là cuộc đời mà, chúng ta không thể chọn bố, chọn mẹ, chọn anh chị em của mình. Đấy là số phận. Và em biết những con người luôn muốn đứng vững bằng đôi chân của chính mình như chúng ta, sẽ luôn vượt qua muôn vàn sóng gió. Anh hùng không kể xuất thân. Mình sẽ cùng cố gắng anh nhé! 
             Trong dòng đời nghiệt ngã, bất cứ lúc nào anh gặp phải khó khăn, anh cần sự giúp đỡ hay quá mệt mỏi và cần một bờ vai chia sẻ. Xin hãy nghĩ và đến bên em anh nhé. Em sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ anh.

Thành phố

        Anh Hải là con trai một của cả dòng họ Nguyễn ở làng Văn thuần nông ven sông Hồng. Sau anh có tới bốn cô em gái. Bố anh lại là trưởng họ. Khỏi phải nói, bố, mẹ và ông nội cưng nựng anh như thế nào. Sinh trưởng trong một gia đình nông dân khá nghèo, nhưng anh muốn gì được đấy. Bố mẹ và ông nội cưng chiều anh hết mức. Có cái gì ngon cũng dành phần ăn cho anh đầu tiên. Khi anh ăn chán, thứ còn lại mới được chia đều cho các em gái còn lại. Cháu trưởng đích tôn của dòng họ Nguyễn mà. Chả gì bố anh cũng là ông cán bộ của thôn, dòng tộc cũng có mấy người cử nhân, thạc sỹ. Anh hễ sổ xít hắt hơi là cả nhà được phen nháo nhào. Nào hái lá thuốc để nấu nước tắm, nào đi mua thuốc, nào đi mua đồ ăn ngon bổ dưỡng ... Anh Hải tận hưởng những đặc quyền, đặc lợi đó một cách hiển nhiên và hạnh phúc.

Xứ

      Ngày đó, cô chỉ là một cô bé 15 tuổi. Những đổ vỡ, mất mát và đớn đau của gia đình khiến cô vô cùng đau khổ. Và cô cũng nhận ra một phần con người ngu ngốc, yếu  hèn và vô dụng của mình. Con người đó không bộc lộ những lúc cô muốn, không tuân theo ý chí và nguyện vọng của cô. Cô biết vị chỉ huy của con người đó trong cô chính là não phải. Phần não mà hình như cô đã không sử dụng từ khi cô bắt đầu cầm bút viết chữ. Từ khi cô học để hiểu biết phân biệt đâu là tay phải, đâu là tay trái. Cô đã được dậy là: Bên trái nghĩa là sai, bên phải nghĩa là đúng. Thế nên cần phải ưu tiên sử dụng tay phải. Mọi người trong đại gia đình và thầy cô càng quan tâm, kiểm soát và ép buộc cô sử dụng tay phải nhiều hơn, bởi vì họ thấy cô khi sinh ra đã thuận tay trái. Thế nên phần cơ thể trái của cô ngày càng teo tóp và méo mó do thiếu sự vận động cần thiết.

Giáo

               Ngày ấy, trong thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, tại trường 10+3 sư phạm Phú Thọ đã chứng kiến một câu chuyện tình rất trong sáng và lãng mạn của chàng sinh viên năm hai  Quang  và  cô sinh viên năm nhất người Hà Nội tên Lan. Như các cụ đã đúc rút: gái hơn hai, trai hơn một. Tình yêu của họ gặp nhau như cá gặp nước, như rồng gặp mây. Đúng là cặp trai tài, gái sắc hiếm thấy. Ấy vậy mà trong hoàn cảnh đất nước có chiến tranh. Chàng Quang và Nàng Lan đành ngậm ngùi chia tay trong nước mắt. Anh Quang đã xếp bút nghiêng tham gia cầm súng để bảo vệ đất nước. Để lại sau lưng quê hương, sứ sở với bao nhiêu người thân thương. Thương nhớ và bịn rịn nhất là Lan, người con gái anh thương. Mối tình đầu trong sáng và lãng mạn của anh.

Mốt

                                            Ba mươi năm ấy chân không nghỉ
                                            Mà đến bây giờ mới tới đây!
         Một chút chững lại để nhìn lại quãng thời gian ba mươi năm qua. Thế là ta đã chính thức bước vào cái tuổi phải có đầy đủ tất cả công danh, sự nghiệp và gia đình êm ấm hạnh phúc rồi. Vậy mà hình như ta chưa có gì cả. Cuộc sống luẩn quẩn trong cái nghèo hình như cứ gói trọn lấy cuộc sống của ta. Không quá nghèo để ta phải vùng lên bằng mọi cách. Không giầu để ta thực sự được hưởng hạnh phúc và tự do. Cuộc sống của ta luôn là niềm khao khát. Khao khát đến cháy bỏng một cuộc sống vương giả do chính đôi bàn tay mình tạo ra. Ta hiểu rất rõ ý thức và tinh thần tự lập mà người đời thường nói.

Đâu

Ba mốt tuổi em nhớ anh thật nhiều. Ba mốt tuổi em nhớ anh và khóc. Anh ở nơi đâu? Chàng Sơn Tinh Leo của em? TacZan của em? Sao chỉ đến khi em gần tròn ba mươi mốt tuổi em mới nhận ra anh là tình yêu đích thực từ trong sâu thẳm tâm hồn em? Sao đến bây giờ em mới biết anh là số phận của em. Sao đến lúc này em mới chiêm nghiệm ra cuộc sống không có anh thật vô nghĩa lý và không còn động lực để tiến bộ. Sao đến lúc này em mới nhận ra mình thật ngu ngốc khi làm tổn thương anh. Anh ... ơi! Xin hãy thứ lỗi cho em, bỏ qua cho em tất cả những mớ hỗn độn và vô vị đã qua. ….

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Yêu thương

      Trên thế giới này, tất cả mọi việc chúng ta đều chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình. Khi chúng ta buộc phải dựa vào một ai đó, thì đấy chính là lúc chúng ta đang tự làm yếu bản thân, và cuộc sống của chúng ta tiềm ẩn rất nhiều rủi ro và sai lầm. Rất nhiều người trong chúng ta từng mắc một lối sống sai lầm, đó là luôn làm theo những tiêu chuẩn, quy định do người khác đặt ra. Họ bỏ qua nhưng ham muốn và suy nghĩ thật sự trong lòng mình. Khi thỏa mãn các quy tắc chung của mọi người, thì họ cảm thấy gì? Họ nhận được gì? Dù mọi người đang ca ngợi họ, thì trong lòng họ có thật sự cảm thấy sung sướng và hạnh phúc?

Cổ tích

     Jeny và anh quen nhau trong lớp đại học thuộc hệ vừa học vừa làm. Jeny là sinh viên, còn anh là giáo viên của cô. Anh đẹp trai, hào hoa, phong nhã, học thức, và rất hiền lành, tử tế. Nó rất quý trọng anh về điểm này. Nhưng có lẽ sự kính trọng và ngưỡng mộ chưa đủ để làm lên tình yêu. Vì thế nó đã thẳng thắn từ chối tình yêu của anh dành cho nó. Điều này khiến rất nhiều người kinh ngạc. Vì mối quan hệ giữa nó và anh vốn rất tốt. Cả anh và nó đều là những người rất tốt trong mắt của mọi người. Anh ấy được xem là nhiều cô cái có điều kiện, địa vị xã hội, và học thức hơn nó rất nhiều Bởi vì anh là một chàng trai trẻ đẹp trai, chưa vợ có học vụ tiến sĩ, có chức vụ trưởng khoa của một trường đại học thuộc loại lớn nhất trong cả nước. Và anh còn là người thừa kế duy nhất của tập đoàn kinh tế lớn thứ 50 trong cả nước. Anh không thiếu gì cả: tiền bạc, địa vị xã hội và học thức. Còn Jeny là một cô gái trẻ rất giàu năng lực và nhiệt huyết. Cô có bản lĩnh và tri thức. Ở cô luôn có sự hấp dẫn ở trí tuệ và sự thánh thiện trong tâm hồn. Tuy vậy Jeny sinh ra trong một gia đình viên chức nghèo ở một vùng nông thôn. Bố của Jeny đã ra đời từ khi cô còn là một bào thai trong bụng mẹ. Trở thành bạn gái của anh, cuộc đời của cô sẽ thay đổi. Cô sẽ trở thành một nữ hoàng. Vậy mà cô đã hết lần này đến lần khác từ chối tình yêu của anh. Bởi vì đơn giản tình cảm của cô dành cho anh khi ấy không phải là tình yêu. Nhìn anh đau khổ và tổn thương vì điều đó. Cô đã rất đau lòng, nhưng cô không thể nói và hành động sai khác với bản thân con người mình được. Vì điều ấy sẽ làm hại cả cô và anh! Anh xứng đáng được một cô gái tốt hơn cô và hết lòng yêu thương anh.

Tự chủ

      Có lẽ tôi đã thành công? Điều này khá bất ngờ! Vì sự thành công không đến từ dự án mà tôi xây dựng đã 7 tháng qua. Mà là từ dự án tôi tưởng đã bị hỏng hoàn toàn 7 tháng trước đó. Trong tôi đang có một sự hỗn độn. Có rất nhiều kế hoạch làm việc mới đang hình thành trong đầu tôi. Cũng có nhiều kế hoạch tôi đang thực hiện khá tốt có nguy cơ bị bỏ dở. Tôi đã để rất nhiều công sức vào chúng. Nhưng không sao. Tất cả sẽ thật tuyệt vời khi tôi thành công. Mọi dự án đều không bao giờ là thừa. Mọi công sức bỏ ra không bao giờ là một sự lãng phí. Vì tất cả đã luôn cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời. Và chúng sẽ là một sự chuẩn bị tốt cho tôi khi có sự cố xảy ra. Tôi có thể bắt đầu mơ về sự thành công và hạnh phúc của mình. Có thể sẽ còn nhiều thử thách và sự khó khăn nữa. Nhưng tất cả sẽ trở lên rất tuyệt vời. Tôi tin là như thế. Tôi sẽ biết chắc chắn mình đã thành công hay chưa trong tháng tới. Khi bạn đặt chân đến sự thành công rồi. Thì mọi sự khó khăn, cực nhọc trên đường vươn tới sự thành công đều tan biến hết. Tôi đang bắt đầu cảm nhận được điều đó. Đây là cảm giác hạnh phúc tuyệt vời.

Trái đất

   Năm nay thời tiết bất thường. Đã gần hết mùa Đông rồi mà không có một đợt rét nào đáng kể. Mọi năm tầm này phải có 3 đến 4 đợt rét đâm, rét hại. Ở các tỉnh miền núi thì trâu, bò chết hàng loạt vì rét. Cây trồng cũng bị chết vì rét và băng tuyết. Thế mà năm nay không hề có một đợt rét đậm nào tương tự như thế. Đã gần đến cuối mùa Đông rồi, mà mấy hôm nay trời mưa như cuối mùa Hè. Những hôm trời nắng thì như vẫn đang ở mùa Thu. Có lẽ mùa Đông năm nay sẽ đến rất muộn, hoặc là năm nay không có mùa Đông. Thời tiết những năm gần đây có nhiều diễn biến bất thường. Những đợt nắng nóng bất thường nhiều hơn. Nhiều vùng trên trái đất từ hàng ngàn đời nay không có băng tuyết. Thế mà nhưng năm gần đây gần như năm nào cũng có băng tuyết phủ kín núi rừng, phá hoại cây trồng.

Bất ngờ

       Công việc của tôi đang cảm thấy bế tắc. Bất ngờ có một tia hi vọng chợt lóe lên. Điều này thật thú vị. Trái tim tôi lại tràn ngập tình yêu thương và sự hi vọng. Thành công luôn là phần thưởng xứng đáng cho những người chăm chỉ. Tôi đã làm việc rất say mê. Tôi xứng đáng nhận được sự thành công như tôi đang mong đợi ngày đó có lẽ sắp đến rồi. Tôi sẽ thật sự cố gắng. Tôi ước ao tôi sẽ thành công. Có lẽ chỉ cần sang tháng 12 tôi sẽ thành công. Phía cuối đường hầm thì luôn có ánh sáng. Dù tôi đã rất nhiều lần tưởng như đã chạm tay vào sự thành công. Nhưng chưa bao giờ niềm tin của tôi mạnh mẽ như bây giờ. Có lẽ vì lần này, tôi có kinh nghiệm, tôi có phương pháp, và một con đường đi đến sự thành công. Tôi tin sự thành công của tôi đang đến rất gần. Cố lên tôi ơi! Ngày đó sắp đến rồi. Xin tôi đừng buồn phiền và lo lắng cho tương lai của mình. Thành công ngày mai của tôi phụ thuộc vào những gì tôi cố gắng làm việc trong ngày hôm nay. Chỉ có làm việc một cách say mê mới là cách đảm bảo duy nhất cho hạnh phúc và tương lai của mình.

Niệm

     Từ một đoạn clip quay lại cảnh đánh ghen trên internet. Quá khứ lại dội về trong lòng Jeny. Ngày ấy cô mới 15 tuổi, cô đang học lớp 10. Vì gia đình cô đang có biến cố lớn, bố của Jeny đã chết từ rất lâu. Mẹ Jeny mới kết hôn với một người chồng mới. Đấy là một người đàn ông tồi tệ. Vì thế gia đình Jeny rơi vào sự tan nát và hỗn loạn. Cuộc sống của Jeny trở nên vô cùng đau khổ và bất hạnh. Mọi thứ tốt đẹp trong cuộc sống của Jeny đều sụp đổ. Và có một người thầy giáo trẻ đã đem lòng yêu Jeny. Anh ấy đã ở bên động viên và làm cho cô vui. Đã có lúc Jeny muốn dựa vào anh, để quên đi cuộc sống đau khổ và bất hạnh này. Nhưng đó có lẽ là một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của Jeny. Vì anh ấy là một người đàn ông nhu nhược và quá ham muốn vật chất. Nói chính xác hơn thì đấy là một người đàn ông tồi tệ. Tình yêu của anh ta đối với Jeny có thể có, có thể không, nhưng tình cảm ấy không được anh ta thật lòng trân trọng. Anh ta luôn có quyết định làm cho Jeny bị tổn thương. Một trong những quyết định đó là kết hôn với người phụ nữ khác. Và anh ta vẫn nghĩ là sẽ biến một cô gái ngốc nghếch và bất hạnh như Jeny làm tình nhân. Anh cũng có quan hệ yêu đương với chị gái của Jeny. Thứ anh ấy thật sự muốn là tài sản của gia đình Jeny. Còn Jeny thì quá ngốc nghếch. Và trong cô những cảm xúc của một cô gái mới lớn đầy nóng bỏng và khát khao. Dù vậy cô vẫn luôn giữ khoảng cách an toàn với anh ta.

Hành trình

       Khi cánh cửa này đóng lại, thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Cuộc đời là một niềm đam mê, khám phá vô tận. Có lẽ vì thế mà con người luôn khao khát được sống, sống đến vài trăm tuổi. Sống để tận hưởng mọi niềm vui thú trong cuộc đời này. Nhưng ước mơ đó của con người có lẽ là sẽ không bao giờ thực hiện được. Bởi vì quá trình sinh ra, già lão, bệnh tật, rồi chết đi là một quy luật bất biến của vũ trụ. Con người cũng như tất cả các loài động thực vật khác không nằm ngoài quy luật đó, dù các tiến bộ khoa học kỹ thuật, điều kiện dinh dưỡng, các bài tập thiền, võ thuật... đang góp phần kéo dài sự sống của con người. Nhưng dù nền y học của thế giới hiện nay phát triển đến mức nào, thì tuổi thọ của con người cũng chỉ kéo dài được khoảng 80 năm. Vì chúng ta không thể sống được 800 năm, hay 8 thế kỷ. Nên chúng ta chỉ có thể nâng cao chất lượng trong cuộc sống của mình. Hãy để cuộc sống của bạn tràn ngập tình yêu thương. Hãy ở bên người mà bạn thật lòng yêu thương mọi thứ trên thế giới này đều không quan trọng. Sự bình yên, thanh thản, và hạnh phúc trong tâm hồn mình là quan trọng nhất.

Vâng phục

      Sự tự chủ tư duy và sáng tạo trong cuộcsống là vô cùng tốt. Khi chúng ta tư duy, đấy là khi chúng ta khẳng định cái tôi của mình trên thế giới. Buộc thế giới phải chấp  nhận sự tồn tại của chúng ta. Vì thế, chúng ta đã trở thành một phần của thế giới. Tuy vậy, bên cạnh sự tư duy và tính sáng tạo. Mỗi con người khi sống trong một cộng đồng xã hội cần có tính vâng phục. Vâng phục có nghĩa là tuân theo mệnh lệnh, quy định nào đó một cách hết lòng. Những quy định đó có thể là một pháp luật của một quốc gia, một niềm tin tôn giáo, hay đơn giản hơn đó là cấp trên của mình. Nếu sự tư duy sáng tạo là việc thể hiện sinh động của cái tôi cá nhân, thì sự vâng phục là sự thể hiện sinh động của cái ta chung của toàn nhân loại. Khi sống trong một cộng đồng người, cái tôi có thể bỏ qua, nhưng cái ta nhất định cần lắm giữ. Nếu chúng ta không sống bằng sự vâng phục, thì chúng ta sẽ bị loại khỏi cộng đồng đó, có khi còn bị những người trong cộng đồng đó hủy diệt.

Núi mòn


     Thế là năm 2015 sắp khép lại rồi. Công việc của tôi vẫn chưa thành công. Còn chuyện tình yêu thì vẫn còn dở dang. Thế là cũng đã 5 năm kể từ ngày tôi và anh chia tay. Không biết anh có trở về quê hương và tìm tôi như lời đã hứa 5 năm về trước. Còn trong trái tim tôi vẫn thấy yêu anh tha thiết. Và gần như nơi ấy, tôi không thể nhớ thương ai khác ngoài anh. Tôi vẫn yêu anh dù bao năm xa cách, và chúng tôi không hề có liên lạc gì. Có lẽ trong cả cuộc đời này, tôi sẽ vẫn yêu anh. Còn anh giờ ra sao? Anh còn nhớ đến tôi không? Anh có thể chấp nhận mọi điều về tôi. Đã 5 năm trôi qua rồi. Không biết anh đã thay đổi như thế nào? Không biết trong cuộc đời này, tôi và anh có thể trở thành vợ chồng? Không lẽ tôi sẽ sống đơn độc cho đến hết cuộc đời?

Phụ thuộc

      Vậy là đã trôi vào những ngày cuối cùng của tháng 11. Theo như kế hoach, thì giờ này tôi đã phải thành công rồi. Vậy mà sự thành công với tôi bây giờ vẫn còn là một ý tưởng. Một cảm giác buồn nhẹ miên man trên khắp cơ thể tôi. Biết đến bao giờ tôi mới thành công đây? Niềm khao khát sự thành công trong tôi đã biến thành sự buồn phiền. Tôi đã bắt đầu cảm thấy thất vọng. Ngày mai tôi sẽ bước vào một cuộc hành trình mới để đảm bảo sự thành công trong một tương lai gần. Khi làm xong chương trình đấy, việc duy nhất tôi có thể làm là đợi chờ sự thành công đến với mình.

Một ngôi nhà

        Một trong những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống của chúng ta là hãy sở hữu một ngôi nhà của riêng mình. Khi bạn sở hữu một ngôi nhà, hoặc một khu đất! Thì khi ấy bạn sẽ giống như vị vua trên mảnh đất ấy vậy. Pháp luật sẽ bảo vệ bạn. Và bạn có rất nhiều quyền trên đó. Ai đến và đi đều phải có sự cho phép của bạn. Bạn đưa ra những quy định trong ngôi nhà của mình, buộc mọi người phải tuân theo nếu muốn ở đấy. Vì thế bạn được hoàn toàn tự chủ, tự do, và được bảo vệ trong ngôi nhà của mình. Cũng tương tự như vậy, một người đáng thương nhất khi không có nhà cửa. Cuộc sống của họ luôn bất an và không ổn định. Họ phải phụ thuộc vào người chủ sở hữu thật sự của căn nhà mà họ đang ở. Cuộc sống của họ sẽ không bao giờ có sự tự do và tự chủ. Nếu ở lâu trong hoàn cảnh như thế, khả năng tư duy độc lập và sự tự chủ của họ sẽ bị mất dần. Năng lực của họ vì thế mà giảm sút.

Thời đại

     Con người vốn là một sinh vật yếu ớt trên thế giới. Vì thế, để tồn tại, chúng ta đã kết hợp với nhau tạo thành một gia đình, làng quê, thành phố, quốc gia. Một người khôn ngoan luôn biết thuận theo những điều kiện tự nhiên và xã hội để phát triển cuộc sống của bản thân. Những việc tưởng như nhỏ như thế, nhưng không phải ai cũng làm được. Từ xưa cho đến nay, chỉ những người thật sự xuất sắc mới làm được việc đó. Và họ đã có những thành công lớn trong lịch sử.

Của mình

       Khi còn trẻ, gần như tất cả chúng ta từng có biết bao những hoài bão và ước mơ của mình. Nhưng rồi vì những bổn phận và trách nhiệm với cuộc sống. Chúng ta đã để mất đi những giấc mơ của mình. Chúng ta cần tập trung mọi nguồn sức mạnh của bản thân để kiếm sống, để tồn tại trên thế giới. Vì thế, cuộc sống của chúng ta ngày càng trở nên nặng nề hơn. Khó khăn sẽ xếp chồng lên những khó khăn. Rồi chúng ta sẽ cảm thấy bế tắc và không suy nghĩ được gì nữa. Chúng ta đã quên đi những giấc mơ của đời mình. Còn cuộc sống hiện tại cũng không có ý nghĩa gì với chúng ta cả. Đấy thật sự không phải là một cuộc sống, mà chỉ là một sự tồn tại.

Yêu thương

   Lời nói phải đi đôi với hạnh động, suy nghĩ bên trong tâm hồn phải thể hiện ra lời nói và hành động. Đây là một quy luật tự nhiên. Nếu chúng ta tuân theo đúng quy luật đó thì mọi việc đều tốt. Còn nếu chúng ta làm trái quy luật đó thì là sự tự bóp méo tâm hồn và nhân cách của bản thân. Tâm hồn, suy nghĩ và lời nói của chúng ta sẽ trở nên rối loạn. Vì thế chúng ta rất khó đạt được thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

Thành công

      Vậy là tôi đã kết thúc một phần công việc tẻ nhạt và tôi không thích. Có lẽ trong những ngày tới, tôi cho phép bản thân nghỉ ngơi, thư giãn và chờ cho thành công tự tìm đến với tôi. Khi tôi thành công, điều ấy sẽ rất tuyệt vời. Cả cuộc sống của tôi sẽ đơm hóa, kết trái. Và tôi sẽ được rất hạnh phúc. Cứ nghĩ đến niềm vui và sự hạnh phúc của thành công. Tôi lại cảm thấy mình có nhiều nghị lực, niềm tin yêu để làm việc. Động lực của kết quả khi tôi thành công thật mạnh mẽ. Vì thế cho nên, có lẽ những ngày tới, tôi lại tiếp tục mở một chương trình làm việc mới. Để chắc chắn hơn cho sự thành công của mình. Phải rồi, thành công sẽ không tự tìm đến với tôi với những gì tôi đã làm việc đâu. Đã đến những tháng cuối năm 2015 rồi. Tôi sẽ làm việc thật chăm chỉ. Để chắc chắn sự thành công sẽ đến bên tôi.

Vui lên

        Cô bé ơi! Xin cô đừng buồn nữa. Dù dự án mà cô đang theo đuổi mãi tới hôm nay vẫn chưa thành công. Vậy là cái dịp lễ Noel này cô lại vẫn sống trong cảnh đói nghèo. Nhưng tôi tin đây sẽ là Noel cuối cùng cô phải sống trong đói nghèo và cô đơn. Năm 2016 sắp tới rồi. Chỉ còn khoảng 1 tháng nữa thôi là năm 2016 sẽ đến. Xin chia buồn với cô vì những dự định cho năm 2015 của cô chưa thực hiện được. Vì đây là thực tế, không phải là một giấc mơ. Vì thế giữa hiện thực và giấc mơ luôn có một khoảng cách khá xa. Trong cuộc đời này mấy ai được sống giống như là mình đã mơ? Ước mơ là một chuyện , nhưng thực tế thì lại là một sự khác biệt. Con đường đi đến ước mơ là một con đường đầy khó khăn, gian khổ. Không phải khi chúng ta cứ dự định như thế nào là mọi việc cứ diễn ra như thế đâu. Một người mà làm được như thế là một người siêu giỏi. Còn gần như tất cả chúng ta chỉ là một người giỏi bình thường mà thôi. Cho nên đòi hỏi chúng ta cần có bản lĩnh, có ý chí kiên cường thực hiện mục tiêu của mình. Ở trên đời này không có gì là rễ cả. Chỉ cần em không bỏ cuộc. Thì chắc chắn em sẽ thành công.

Của con

       Con trai! Những ngày này mẹ thấy nhớ con nhiều quá! Không biết con có khỏe không? Có còn nhớ mẹ không? Mẹ đang cảm thấy bản thân là một người mẹ thiếu trách nhiệm. Tại sao mẹ lại không đến thăm và chăm sóc con nhiều hơn chứ? Cho dù mẹ chỉ là mẹ đỡ đầu của con! Mẹ đã không có địa chỉ của con. Mẹ đã không nghĩ là sẽ nhớ con nhiều như thế này. Mẹ xin lỗi, có lẽ là con cũng buồn và giận mẹ lắm. Nhưng con là đàn ông mà! Hãy bao dung cho mẹ nhé con yêu!

Gửi vợ

  Này cô bé ơi! Em rong chơi như vậy là đủ rồi đấy. Anh đã để cho em 5 năm tự do bay nhảy rồi. Em đã có 5 năm để phát triển sự nghiệp riêng, và tự hoàn thiện cuộc sống cá nhân của mình. Bây giờ đã đến lúc em cần phải gánh vác trách nhiệm rồi. Đã đến lúc em phải trở thành một quý bà, thay vì là một cô gái lãng mạn, vô tư, và tự do nữa. Đã đến lúc em phải trở thành vợ của anh, em cần hoàn thành thiên chức của một người phụ nữ đó là làm mẹ và làm vợ. Em cần phải bỏ đi sự tự do đến mức vô tổ chức, vô kỷ luật của mình, để trở thành bà chủ của rất nhiều nhân viên. Em phải cùng với anh quản lý tốt khối tài sản khổng lồ mà cả đời bố mẹ anh vất vả làm ra. Anh biết trách nhiệm ấy có vẻ như là quá lớn với một một người lớn lên ở một gia đình nghèo, bất hạnh ở nông thôn như em. Nhưng em phải gánh vác thôi. Đấy là bổn phận và nghĩa vụ của em đấy. Em cần sát cánh cùng anh, giúp anh quản lý tốt khối tài sản ấy để cho con cháu của chúng mình sau này. Hãy tự tin lên em! Anh biết em sẽ làm được mà, có khi còn rất tốt nữa. Vì em đã tốt nghiệp đại học về kinh tế rồi mà. Em còn là một cô gái rất thông minh và chăm chỉ học hành nữa.

Hãy là

     Để  thành công và được những người khác tôn trọng, thì dù làm công việc gì, chúng ta cũng cần có sự chuyên sâu và cố gắng hết sức. Chúng ta phải đạt đến trình độ cao của công việc đó. Và hãy hóa thân vào công việc đó. Một cách ứngxử được xem là chuyên nghiệp đó là hãy bỏ đi cái tôi của mình, tất cả vì công việc chung.

Tha thứ

       Trong cuộc hành trình của cuộc đời mình, chúng ta cũng như những người khác chắc chắn đã mắc không ít những sai lầm. Điều này đã khiến chúng ta trở nên tồi tệ trong mắt những người khác. Cuộc sốngcủa chúng ta vì thế cũng trở nên khó khăn hơn. Chúng ta không được đối xử công bằng, mọi người kỳ thị và khinh thường chúng ta. Còn chính bản thân chúng ta thì mặc cảm, kỳ thị về những lỗi sai của mình ở trong lòng. Cho nên chúng ta rất dễ có một lối sống tự ti và khép kín với thế giới xung quanh. Điều này càng khiến chúng ta trở nên yếu ớt, và là nhân tố dị biệt với thế giới xung quanh. Cho nên chúng ta rất khó để có được sự thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

Đẹp hơn

       Trong cuộc sống ai cũng có những sai lầm. Ai cũng từng bị mất mát và tổn thương. Người nào có biên độ sống càng rộng, người đó càng mắc nhiều sai lầm. Nhờ việc biết rút kinh nghiệm từ những sai lầm mà chúng ta trưởng thành hơn. Nhờ việc không sợ mắc sai lầm, dám nghĩ và dám làm mà chúng ta đã tạo ra được nhiều thành tựu trong cuộc sống. Một người không dám nói, không dám làm gì thì sẽ không mắc những lỗi sai. Nhưng cả cuộc đời của người đó không tạo ra được cái gì có giá trị cả. Nói một cách khác, cuộc sống của người đó không khác một cuộc sống của người thực vật. Và họ đã có một cuộc đời vô giá trị.

Bản thân

       Những ngày này tôi cảm thấy rất mệt mỏi trong người. Dự án mà tôi theo đuổi suốt nhiều năm qua không hề có dấu hiệu của sự thành công. Còn cơ thể của tôi thì gần như đang tỏ ra yếu đuối lắm rồi. Tôi không còn hăng hái khi bắt đầu một ngày mới nữa. Tôi rơi vào sự mong chờ. Tôi mong chờ công việc của tôi sẽ thành công. Tôi mong chờ tình yêu của tôi sẽ tự tìm đến bên tôi. Tại sao tôi không nghĩ rằng, nếu tôi không thật sự cố gắng trong công việc. Thì công việc của tôi làm sao có thể thành công? Có thể là sẽ mãi mãi nó không bao giờ thành công. Nếu tôi không thành công trong công việc, cuộc sống của tôi vẫn chìm trong sự đói nghèo Thì liệu tình yêu của tôi có tìm đến bên tôi? Nếu tình yêu có tìm đến bên tôi, liệu anh ấy có chấp nhận được tôi? Anh ấy có thể yêu thương tôi? Anh ấy có hạnh phúc khi bên tôi? Và anh ấy có cưới tôi làm vợ? Còn tôi có đủ tự tin và hạnh phúc ở bên anh? Tôi có đủ sức mạnh để giữ được anh ở bên cho đến cuối cuộc đời mình?

Hoa

      Lại một mùa hoa Hướng Dương nữa lại nở. Năm nay, sự kiện những cánh đồng hoa Hướng Dương lớn nở đã trở thành điểm hấp dẫn của nhiều du khách. Những cánh đông hoa Hướng Dương nở vàng rực rỡ trở thành điểm du lịch thú vị của nhiều du khách. Và năm nay, sự kiện những bông hoa Hướng Dương nở rộ cũng gây sự chú ý đặc biệt đối với tôi. Tôi cũng hiểu thêm về ý nghĩa sâu kín của loài hoa này. Bỗng cảm thấy lòng tôi như đóa hoa Hướng Dương kia. Lòng tôi vẫn hướng về một người đàn ông. Anh ấy đã rời xa tôi, rồi hẹn tôi 5 năm sau sẽ quay trở lại nối lại tình cảm với tôi. Lời hứa ấy thật mong manh, mỏng mảnh trước bão tố của cuộc đời. Nhưng lời nói của anh vẫn luôn tỏ ra có sức nặng lớn bên tai tôi cho đến tận bây giờ. Còn lòng tôi thì vẫn yêu anh! Dù đã 5 năm rồi tôi và anh cách xa nhau! Giữa chúng tôi không hề có liên lạc gì. Và có thể 50 năm nữa, tôi vẫn sẽ yêu anh!

Trai hoa

       Tình cờ đọc được câu chuyện về sự ra đời của hoa Hướng Dương trên thế giới. Tôi thấy rất xúc động Thì ra loài hoa rực rỡ và luôn hướng về phía mặt trời này lại được hóa thân từ một cô gái bị thất tình. Cô luôn hướng về phía mặt trời, mong mặt trời sẽ tỏa sáng, để tình yêu sẽ quay về bên cô. Tình yêu của cô ấy chứa đầy sự khắc khởi, hi vọng và đợi chờ. Rồi cô ấy đã chết và hóa thành những bông hoa Hướng Dương vô cùng tươi đẹp.

Buồn cũ

      Cũng phải tiếp tục yêu thương thôi. Mùa Xuân đã sắp đến rồi. Tình yêu cũ cũng đã kết thúc từ rất nhiều năm rồi. Có còn gì để tôi hi vọng về quá khứ? Tất cả đã trôi qua, tôi đã không có đủ khả năng để giữ lại chúng bên mình. Những người bạn cũ đều đã có một gia đình hạnh phúc, một sự nghiệp thành công. Chỉ còn một mình tôi bơ vơ đứng giữa dòng đời. Có lẽ cái khổ, cái nghèo, cái cô đơn đã vận vào bản thân tôi kể từ lúc tôi mới được sinh ra. Vì thế dù đã 33 tuổi rồi tôi vẫn chưa thoát được những thứ này!

Của nó

      Nó là một cô bé ngây thơ, trong trắng. Nó luôn rất tự tin vì bản thân. Nó luôn mơ ước về một tương lai tốt đẹp cho mình. Trong một lần đi du lịch tại thủ đô, nó tình cờ gặp anh trong công viên. Anh đẹp trai, hào hoa. Trông anh khác hẳn với những người con trai nó từng gặp. Nó có một cảm giác rất kỳ lạ nơi trái tim mình khi nhìn anh. Và đôi mắt nó không rời khỏi anh. Còn anh, không biết anh có thích nó không? Vì trông nó rất nghèo và gầy ốm. Vì nó sinh ra và lớn lên ở một vùng nông thôn. Nhưng anh đã tiến đến bên nó, anh ôm nó vào lòng, anh hôn nó... nó quá bất ngờ. Nó không thể tưởng tượng rằng anh có thể làm như thế với nó ở giữa nơi đông người. Dù biết một chút về võ thuật, nhưng mãi nó mới có thể đẩy anh ra xa. Nó cảm thấy vô cùng xấu hổ với mọi người. Trong lòng nó bắt đầu có sự đổ vỡ. Nó bị suy sụp suốt một thời gian dài sau khi trở về nhà. Trong lòng nó đã có một bí mật thầm kín và rất đáng xấu hổ. Nó không dám chia sẻ cùng ai. Nó muốn quên đi tất cả. Nó bắt đầu chơi bời với đám bạn xấu. Nó bắt đầu nói dối. Nó bắt đầu làm ra những việc không đúng và tốt với những người thân. Nó đã đánh mất mình từ khi đó. Nó đã phạm rất nhiều sai lầm. Nó đã bị sa ngã.

Quyển lịch

     Trước đây tôi từng nghĩ quyển lịch treo tường chỉ để biết ngày và tháng tron một năm. Và tôi đã chuyển dần thói quen xem ngày tháng từ lịch treo tường sang lịch trên điện thoại từ bao giờ không biết Vì thế, hôm qua tôi đã phải xé bỏ một lúc đến 6 tháng tờ lịch, vì mỗi ngày tôi không hề xé bỏ đi một tờ lịch Bạn biết điều gì đã xẩy ra không? Một quyển lịch to và dày nhiều đến vậy, bỗng chốc trở lên rất mỏng Nó chỉ còn khoảng 40 tờ lịch Vì cũng còn khoảng 40 ngày nữa là bước sang năm 2016 rồi Tôi cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh Mới ngày nào tôi còn hân hoan nhận món quà từ đối tác kinh doanh của tôi là 2 quyển lịch lớn của năm 2015 Vậy mà cũng đã gần một năm trôi qua rồi Biết bao nhiêu dự định, hoài bão cho năm 2015 đã chưa kịp hoàn thành Thế mà năm 2016 lại đang đến rất gần

Tình

     Dù chúng ta sống trong một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ nơi thủ đô, hay chúng ta chỉ sống trong một túp lều nhỏ bé giữa một vùng nông thôn nghèo khó. Nơi nào chúng ta cảm thấy có cảm giác hạnh phúc và yêu thương. Nơi ấy chính là thiên đường của bạn. Nơi nào bạn cho là tốt, nơi ấy mới làm cho bạn cảm thấy hạn phúc. Thiên đường của bạn là nơi bạn cảm nhận bằng tình yêu thương trong trái tim, không phải là những nhận thức từ lý trí, hay từ những cái nhìn của những người khác. Khi bạn được sống giữa thiên đường của mình, đấy chính là nơi bạn cảm thấy thoải mái, tự tin, và bình yên trong tâm hồn nhất. Nơi mà nhân cách của bạn được bồi dưỡng, trí tuệ của bạn được phát huy, còn tâm hồn của bạn thì được vui sướng.

Mạnh mẽ

      Sống ở trên đời thì phải có chí khí và quyết tâm. Cần lên những kế hoạch cho riêng mình, rồi cố gắng thực hiện nó đến cũng. Đừng có nhẹ dạ mà tin vào những lời nói của người khác. Bỏ đi những suy nghĩ và nhận định thật sự trong lòng mình. Để rồi thất bại sẽ đến, còn nỗi buồn và sự đau khổ sẽ tăng lên hai.

Hạnh phúc

    Em rất nhớ anh! Em làm sao có thể quên được anh? Vậy mà hình như anh không biết điều đó? Sao anh lại có thể khuyên em đi lấy chồng, khi chúng mình vừa mới vui vẻ bên nhau? Anh có biết là những lời ấy là rất tàn nhẫn với trái tim em? Em đã thật sự cảm thấy rất đau buồn vì điều ấy! Em cũng không thể hiểu nổi anh đã nghĩ gì khi nói ra điều ấy! Nhưng có vẻ như là anh không thật lòng yêu em! Anh chưa hề có ý muốn sống bên em. Hoặc là anh đã rất cố gắng muốn nói là em chỉ là một mối tình qua đường của anh thôi. Hay là anh đã muốn trao cho tình yêu vốn rất mong manh và nhỏ bé của em một đôi cánh của sự tự do. Và đấy là cách mà anh đang cố níu giữ trái tim của em mãi thuộc về anh? ,,, Nhưng dù em nghĩ gì, muốn gì, theo chiều hướng tiêu cực, hoặc tích cực. Thì một sự thật là em vẫn rất nhớ anh! Em làm sao có thể quên được anh để đi tìm một tình yêu mới! 5 năm đã trôi qua rồi. Giữa anh và em không hề có một mối liên hệ gì? Mọi cảm xúc trong em đang dần lắng dịu xuống. Đôi khi, em đã mơ về một tình yêu mới. Nhưng tất cả chỉ là một giấc mơ. Ham muốn và lý trí không thể tạo ra một mối quan hệ. Nhất là khi trái tim và trí óc của em luôn nghĩ về anh.